Trọng Nghĩa
Bài đăng ngày 02/02/2010 Cập nhật lần cuối ngày 02/02/2010 15:44 TU
Tiền won Bắc Triều Tiên
(Ảnh : Reuters)
News about Vietnam and Pacific Asia (Tình hình liên hệ đến vận mạng tổ quốc dân tộc của tất cả chúng ta.)
Trọng Nghĩa
Bài đăng ngày 02/02/2010 Cập nhật lần cuối ngày 02/02/2010 15:44 TU
Tiền won Bắc Triều Tiên
(Ảnh : Reuters)
Họ leo lẻo : NQ36 tỏ rõ sự quan tâm của đảng và nhà nước với gần 3 triệu bà con ta ở nước ngoài.
Tôi đánh giá : giả dối ! đạo đức giả ! trâng tráo !
Họ uốn lưỡi : NQ36 sẽ khuyến khích bà con ta hướng về quê hương và tham gia xây dựng đất nước .
Tôi đánh giá : ảo tưởng ! đến tết công-gô !
Vì sao ? - Vì những người chuẩn bị cho NQ, dự thảo NQ, thông qua NQ vẫn giữ nguyên cái não trạng cổ lỗ : trịch thượng, ban ơn, bố thí, làm cha mẹ dân đen !
Vì sao nữa ư ? - Vì những người như ông Vũ Khoan, ủy viên ban bí thư trung ương, phó thủ tướng, như ông Nguyễn Phú Bình thứ trưởng ngoại giao, chủ nhiệm ủy ban người Việt ở nước ngoài , 2 nhân vật chủ chốt viết nên bản dự thảo NQ này, cũng có chút ít học vấn, cũng có đi đâu đó ra nước ngoài, có phải là u mê mít đặc đâu, mà khi đề cập đến vấn đề người Việt ở nước ngoài lại quên khuấy đi – hay cố tình giả bộ quên - vấn đề đầu tiên là : do đâu mà có gần 3 triệu người Việt rải rác khắp nơi ? Phải đi từ nguyên nhân cơ bản mới nhìn ra vấn đề và giải quyết vấn đề chứ !
Vậy nguyên nhân cơ bản ấy là gì ? Họ có dám nhìn vào sự thật hay không ? Hay vẫn cứ giả chột, giả mù ? Xin nói thẳng ra là : hèn !
Vậy xin thưa : số đông bà con ta lớp lớp gạt nước mắt bỏ nước ra đi, trên những tàu thuyền ọp ẹp, trước sóng to gió lớn của biển cả hung dữ, chỉ vì một lọat chính sách : ‘’trả thù ‘’, ‘’phân biệt đối xử ‘’, ‘’hạ nhục kẻ thua trận ‘’,’’cải tạo bằng nhà tù ‘’, ‘’diệt trừ tư sản’’, ‘’cưỡng bức đi kinh tế mới ‘’,’’ xét theo lý lịch ‘’, ‘’hộ khẩu thành phố không cấp cho bọn ngụy ‘’… Để đến mức người dân có lương tâm và tự trọng cảm thấy bơ vơ lạc lõng trên chính quê hương mình ; đến độ cái cột đèn có chân cũng phải ra đi …
Những vị làm ra NQ 36 của đảng CS lẽ ra nên hỏi ý kiến các vị CS lão thành như ông Trần Trọng Tân chẳng hạn , khi về hưu rồi, ngẫm nghĩ sự đời một cách ngay thật, đã kiến nghị với đảng ‘’ nên chú ý đến tâm trạng nặng nề của những nạn nhân do sai lầm các chính sách của đảng ‘’, hay ông Dương Đình Thảo từng là phó bí thư thành ủy Sàigòn : ‘’ đảng ta đã mắc nhiều sai lầm rất nghiêm trọng, phải kiểm điểm nghiêm túc, nếu không tôi có cảm giác chẳng bao lâu nữa đảng sẽ mất quyền lãnh đạo. ‘’
Cho nên sòng phẳng mà nói đại đa số người Việt ở nước ngoài là nạn nhân, mà kẻ gây nên quốc nạn ấy chính là đảng CS với những chính sách ‘’ đại đoàn kết ( !)‘’, ‘’rộng lượng, bao dung, nhân đạo(!) ‘’ lộn ngược như kể trên. Đó là chưa kể đến vụ Công an theo lệnh đảng bán bãi, bán tàu, thuyền, bán chỗ ngồi, thu vàng, thu cả nhà cửa tài sản, rồi bắt đi bắt lại nhiều lần… ; và do lòng tham không đáy mà tàu ọp ẹp, máy hỏng,quá tải, bị hải tặc, bị giông tố, biết bao nhiêu bà con ta chết chìm tức tưởi dưới đại dương !
Nay kẻ tội phạm - những tội ác chồng chất, khủng khiếp,rụng rời, với số nạn nhân chưa biết nổi là bao nhiêu - qua NQ 36 lại rủ lòng thương hại ban ơn cho những nạn nhân còn sống sót ,do chính mình gây ra. Thật là ngang ngược, thật là mỉa mai, phải nói (xin lỗi nếu ai đó nghe nghịch nhĩ ) thật là đểu cáng !
Cho nên, theo tôi, muốn tạo nên mối quan hệ mới giữa đồng bào ở hải ngoại với chính quyền CS trong nước, NQ36 chỉ thiếu có 2 chữ :’’ xin lỗi !’’
Ở một nước văn minh, chỉ sơ sơ đụng chạm nhau, ai cũng biết mở mồm : xin lỗi ! Vậy mà kẻ phạm những tội ác nhiều vô kể, nặng vô biên – bao nhiêu sinh mạng, tài sản, máu và nước mắt, khổ đau và uất hận ? - vẫn nhâng nháo ban ơn, vênh váo dạy bảo những nạn nhân của mình ! Thiếu 2 chữ ‘’xin lỗi‘’ trên cơ sở nhận ra sai lầm thì hàng vạn chữ cũng chỉ là bất lương ! mà ‘’xin lỗi‘’ chỉ nâng cao chứ đâu có hạ thấp nhân cách !
Ở các nước Đông Âu, các sứ quán VN cũng chìa ra NQ36 để uốn lưỡi ban ơn. Tôi xin kể lại lời một bạn trẻ ở chợ Sân vận động Vacsava đầu tháng 8/2004: ‘’ Các quan chức trong sứ quán là hình ảnh thu nhỏ của chính quyền trong nước. Bọn họ quan liêu, ăn bẩn không thể tưởng, chuyên lợi dụng chức quyền về cấp giấy tờ, vida, đi về nước để hành, rồi móc túi bà con ta ;họ quyên tiền ’xóa đói giảm nghèo’ nhưng chẳng có biên nhận, biên lại gì hết.
Họ ba hoa về NQ36, nhưng chính là do chính sách của đảng CS không mang lại ấm no , không có tự do tối thiểu đã buộc chúng tôi phải sang đây kiếm ăn vất vả lắm ! thế mà họ còn bám theo như đỉa để hành hạ và móc túi bà con ta ! Chúng tôi bảo: sứ quán họ là nơi mất vệ sinh nhất giữa thủ đô này !‘’.
Đó, gần 3 triệu bà con ta khắp nơi – di cư từ 1950 hay từ 1975, từ miền Nam hay từ miền Bắc - ‘’hoan hỉ’’ đón nhận NQ36 như vậy đó.
Báo chí trong nước loan tin, sau NQ36 của Bộ chính trị, chính phủ sẽ có chương trình hành động mọi mặt (!); có nhiều sáng kiến (!) như : mời chuyên gia về giúp nước, mở trại hè cho thanh niên trong và ngoài nước, in sách học tiếng Việt cho ngoài nước, có ngân sách lớn cho NQ36…
Xin chớ đánh giá thấp ý thức chính trị, lòng tự trọng của bà con ta ở nước ngòai. Sẽ có ngày vỡ mặt ! Xin hỏi ngay các vị đã ca ngợi ‘’ đảng ta ‘’,’’ nhà nước ta ‘’ như các trí thức Việt kiều Nguyễn Đăng Hưng ở Bỉ, Đặng Lương Mô ở Nhật, Nguyễn Chánh Khê ở Mỹ xem; có khi ngay các vị đã quỳ gối quy phục này cũng không ngửi nổi cái NQ36 , lời lẽ xưa cũ đến 20, 30 năm !
Cho nên : có ai hỏi cái NQ36 có đáp ứng nguyện vọng của bà con ta ở hải ngoại và dụ dỗ được bà con không ?
Tôi xin khẳng định rất gọn : Trật lấc !
Bùi Tín. .
Bài đăng ngày 01/02/2010 Cập nhật lần cuối ngày 01/02/2010 19:27 TU
Thanh Phương
Bài đăng ngày 30/01/2010 Cập nhật lần cuối ngày 30/01/2010 19:22 TU
Trong một bài tham luận đọc tại một cuộc hội thảo ở Los Angeles về nhân quyền và dân chủ ở Trung Quốc và Việt Nam vào tuần trước, nhà ly khai nổi tiếng Ngụy Kinh Sinh đã so sánh tình hình giữa hai quốc gia. Toàn văn bài tham luận này hôm qua (29/1) đã được đăng trên trang web của hãng tin AsiaNews.it.
Được coi là '' cha đẻ của phong trào dân chủ'' ở Trung Quốc, ông Ngụy Kinh Sinh, hiện sống lưu vong ở Hoa Kỳ, vẫn cực lực phản bác những người cho rằng có thể phát triển kinh tế mà không cần đến dân chủ, nhân quyền.
Trong bài tham luận, ông Ngụy Kinh Sinh nhận định : '' Mặc dầu cả hai nước đều đã chuyển hóa thành những quốc gia tư bản độc quyền, nhưng có những điểm khác với những nước Đông Âu và Nga. Khác biệt lớn nhất đó Trung Quốc và Việt Nam vẫn còn sống dưới chế độ độc đảng. Do không có sự tranh đua trong một thể chế đa đảng, cả hai nước đều không có một môi trường thông thoáng hơn cho ngôn luận và báo chí như ở Đông Âu và Nga''.
Theo ông Ngụy Kinh Sinh, '' Ở Việt Nam và Trung Quốc, phe đối lập rất khó tồn tại trong nước, còn phe đối lập ở hải ngoại thì càng khó mà tham gia vào chuyện chính trị quốc nội.''
Nhà ly khai Ngụy Sinh Sinh lưu ý rằng, các cơ quan an ninh của Đảng nay hoạt động rất hiệu quả, tức là gài người khắp nơi để làm chệch hướng đấu tranh, gây chia rẽ và thậm chí gài bẫy các lực lượng.
Cho nên, rất khó mà có một lực lượng đoàn kết, tổ chức chặt chẽ để thúc đẩy chuyển hóa hay cách mạng.
Hiện nay, theo nhà ly khai Trung Quốc, việc huy động nhân dân chỉ có thể thực hiện được nhờ những công cụ truyền thông đại chúng. Chính vì vậy mà chế độ cộng sản Trung Quốc vẫn nỗ lực ngăn chận thông tin cả trên báo chí lẫn trên mạng Internet.
Mặt khác, theo ông Ngụy Kinh Sinh, do thiếu tôn trọng nhân quyền, việc bóc lột, đàn áp từ các giới quan chức cấu kết với giới doanh nghiệp càng trắng trợn hơn và như vậy càng khiến sự phản kháng mạnh mẽ hơn.
Nhưng cũng do các quan chức cấu kết ngày càng chặt chẽ với giới doanh nghiệp, chính phủ nay không thể đóng vai trò trọng tài phân xử các tranh chấp kinh doanh. Cuộc đấu đá trong nội bộ giới lãnh đạo càng dữ dội hơn bao giờ hết.
Ông Ngụy Kinh Sinh nhắc lại : ''Trong những thập niên qua, môi trường quốc tế đã không thuận lợi cho các lực lượng đối lập ở Trung Quốc và Việt Nam''.
Trong khoảng thời gian đó, phương Tây đã hà hơi tiếp sức cho các nước cộng sản, thi hành những chính sách khoan dung và hoà hoãn đối với các đảng cộng sản, mà các đảng này đã biến thái thành một kiểu tư bản đỏ. Quan hệ giữa khối dân chủ phương Tây với các chế độ độc tài châu Âu, từ đối đầu đã chuyển thành hợp tác. Các lực lượng đối lập Trung Quốc và Việt Nam ở hải ngoại bỗng trở thành những cản ngại dưới con mắt các chính khách những nước dân chủ này.
Nay, theo nhà ly khai Ngụy Kinh Sinh, tình hình đang thay đổi.
Mặc dù chính sách hòa hoãn vẫn chiếm ưu thế, các nền kinh tế phương Tây đang rơi vào suy thoái do đã truyền máu cho các nước cộng sản trong hơn một thập kỷ. Ông Ngụy Kinh Sinh cho rằng các nước phương Tây nay phải từ bỏ chính sách hoà hoãn với chế độ cộng sản, phải trở lại chính sách đối đầu và cạnh tranh, mà trước hết là từ chính sách bảo vệ thị trường.
Nhà ly khai Trung Quốc nhận định, ''sự thay đổi này là yếu tố buộc hệ thống tư bản độc quyền của đảng Cộng sản phải cải tổ hoặc sẽ sụp đổ''. Lực lượng đối lập hải ngoại phải tiếp tục sử dụng truyền thông để thúc đẩy dân chủ và tự do trong nước. Đường lối đấu tranh này, đi kèm với chính sách bảo vệ thị trường của các nước dân chủ sẽ là đối trọng với chủ nghĩa dân tộc mà chắc chắn sẽ bị đảng cộng sản khai thác.